
CÚNG BÁI – TÍN NGƯỠNG HAY MÊ TÍN? Part I
TÍN NGƯỠNG HAY MÊ TÍN?
Một góc nhìn từ trải nghiệm cá nhân, giữa duy vật và tâm linh
I. Thế giới vô hình – có thật không?
Thế giới vô hình vốn luôn tồn tại xoay quanh chúng ta mỗi ngày. Bạn nào chưa tin – có thể tạm bỏ qua bài viết này. Vì sẽ đến lúc bạn tự kiểm chứng bằng chính trải nghiệm của mình, và khi ấy, bạn sẽ tự tìm đọc lại những điều như thế này – khi đã đủ duyên.
Bài viết này được viết từ một trải nghiệm thật – từ một người từng làm kinh doanh, sống duy vật, từng làm trong hệ thống nhà nước, và cuối cùng bén duyên trở thành người hành đạo – một đệ tử được dẫn lối từ cõi Vô hình. Mình không viết để chứng minh điều gì. Chỉ đơn giản là có một thôi thúc cần được chia sẻ. Nếu có gì thiếu sót hay đụng chạm đến ai, mong được lượng thứ. Đây là góc nhìn cá nhân, bạn có thể đọc để tham khảo – hoặc bỏ qua nếu thấy không phù hợp.
II. Phật – Thánh – Thần: có thật không?
Sự tồn tại của Phật, Thánh, Thần là có thật.
Nhưng để “lên được ngôi vị” ấy, không chỉ đơn thuần là tu hành. Mà còn cần tín ngưỡng lực, công trạng, và thậm chí là phong tước từ các tầng giới khác. Các Thầy mà chúng ta thờ phụng – không chỉ là “người giỏi về tâm linh”, mà là những thực thể đã trải qua hành trình chứng đắc, phụng sự, hoặc đảm nhiệm các vai trò hộ pháp trong hệ thống vận hành của cõi vô hình.
III. Nhiều người nghĩ cúng bái là vô ích?
Có rất nhiều người, kể cả những bài viết hiện nay, cho rằng:
- Cúng bái là vô nghĩa
- Là sự mua bán tâm linh
- Là hành động “làm màu” khiến mất phúc phần
- Là hình thức mê tín, thậm chí gây hại
Nhưng liệu điều đó có đúng hoàn toàn không? Có thể nào chỉ vì thấy một số người làm sai, mà ta phủ định cả một truyền thống tín ngưỡng hàng ngàn năm, nơi mà ông bà, tổ tiên ta đã gìn giữ và thực hành như một phần của đạo lý?
IV. Góc nhìn của người từng sống thuần duy vật
⚖ 1. Kinh doanh là sự trao đổi hai chiều
Mọi hoạt động buôn bán thực chất là một dạng trao đổi. Bạn mua 1 đồng – người ta bán 2, 3, thậm chí 10 đồng. Miễn là bạn tự nguyện. Người bán tạo ra hình ảnh, làm thương hiệu, thêm yếu tố tâm lý, và gọi đó là giá trị gia tăng. Nhưng nếu nhìn thẳng – nó cũng là một kiểu “lừa hợp lý” được xã hội chấp nhận.
Chúng ta gọi nó bằng những cái tên: “giá trị thương hiệu”, “đầu tư hình ảnh”, “công sức sáng tạo”… nhưng bản chất vẫn là một cuộc chơi niềm tin có tính thương mại.
⚖ 2. Tri thức cũng đang bị “mua bán”
Bạn mất tiền đi học, mất thời gian, mất công sức. Nhưng mấy ai sau đó thật sự sử dụng được những gì đã học? Trong hàng trăm người tham gia một khóa học, chỉ vài người ứng dụng thành công. Vậy người còn lại – có bị lừa không?
Không ai nói đó là “mê tín tri thức”. Nhưng khi nói đến tâm linh – người ta lại dễ dàng kết luận: “cúng là mê tín”.
👉 Vậy nếu thế gian còn đầy những “lừa hợp pháp” – tại sao ta lại quá khắt khe với tâm linh?
V. Góc nhìn của người đã tiếp xúc với tâm linh
💠 1. Tâm lý ổn định là điều rất quan trọng
Không phải ai cũng mạnh mẽ ngay từ đầu. Có người cần một chỗ dựa – để không sụp đổ. Có người cần một điểm tựa tâm linh – để có lý do sống tiếp.
Tín ngưỡng, cúng bái, đôi khi giống như một “liều thuốc hỗ trợ” trong giai đoạn chuyển tiếp. Không phải ai dùng thuốc cũng khỏi bệnh. Nhưng thuốc là có thật, và đôi khi, chỉ cần niềm tin cũng đã giúp con người vượt được một khúc quanh nguy hiểm.
Câu nói “Trẻ cậy cha – già cậy con” không phải để biện minh cho sự phụ thuộc, mà nói về tính tương hỗ – con người cần nhau để tồn tại, và Đạo – nếu xa rời đời sống – thì Đạo cũng mất đi ý nghĩa.
💠 2. Ai cũng đang vay mượn để tồn tại
Chúng ta mượn mọi thứ: ngôn ngữ, tri thức, không khí, ánh sáng, thậm chí là thân xác này. Chẳng có gì là “của ta” hoàn toàn cả.
Vậy nên, tư tưởng “tôi là người kiểm soát tất cả” – thật ra chỉ đúng ở bề mặt. Cái chúng ta cần – không phải là phủ nhận mọi thứ, mà là biết mình đang vay gì – và biết cách dùng đúng, trả đúng.
Vay là tự nhiên. Nhưng vay mà không biết mình vay – mới là nguy hiểm.
VI. Cúng bái có phải mê tín không?
Nếu bạn chỉ cúng để xin, để chờ đợi phép màu, nhưng không chịu học, không chịu làm, không thay đổi – thì đúng, đó là mê tín.
Nhưng nếu bạn cúng bằng tâm thành, với sự tỉnh thức, hiểu rõ luật vận hành nhân quả, và vẫn chăm chỉ lao động, rèn luyện – thì cúng là một cách giao tiếp giữa các tầng hiện thực.
Cuộc sống có âm và dương. Tâm linh là một nửa còn lại của vận hành nhân loại.
Không thể dùng logic duy vật cực đoan để phủ nhận điều mà bạn chưa từng tiếp xúc thật sự.
VII. Bóc trần những hiểu lầm về tâm linh
Nhiều người nghĩ:
“Nếu tôi tốt với Thần – Thần sẽ cho tôi tiền.”
“Nếu tôi cúng đầy đủ – sẽ có người mang tiền đến.”
“Chỉ cần lễ đủ – mọi việc sẽ êm xuôi.”
Không! Đó không phải là luật. Đó là ảo tưởng.
Cúng – là điều kiện CẦN. Nhưng nếu bạn không học – không làm – không chuyển hoá – thì cả cõi vô hình cũng không giúp được bạn.
Giống như bạn được cấp một ngọn đèn – nhưng nếu không tự đi, thì ánh sáng ấy cũng chỉ để soi một chỗ bạn không hề bước đến.
📌 (Phần II sẽ tiếp tục: trách nhiệm của người có căn, lời dạy từ Thầy, và những điều cần tỉnh thức khi bước trên hành trình tâm linh.)

