
NGỌN GIÓ CỦA SỰ TỰ DO
Hôm nay năng lượng dồi dào, nên tôi lại muốn chia sẻ với quý đạo hữu một điều – về sự tự do mà ta từng có, nhưng rồi lại đánh mất.
Ai trong chúng ta, khi đã bước qua tuổi đôi mươi, chắc đều có lúc ước được quay về quãng thời gian hồn nhiên, vô tư ấy. Khi ta còn thơ bé, mọi thứ đều mới mẻ, ánh mắt ta nhìn đời còn tràn đầy háo hức và tò mò. Có thể khi đó cũng có những nỗi buồn con trẻ, nhưng kỳ lạ thay – ta vẫn cảm thấy mình được sống đúng nghĩa, được thở, được tự do.
Vậy điều gì đã thay đổi? Tại sao khi lớn lên, ta không còn giữ được điều giản dị ấy?
Ta lớn lên giữa vô vàn khuôn mẫu. Được dạy rằng “trưởng thành” nghĩa là có sự nghiệp, có danh tiếng, có tài sản. Ta bắt đầu đeo lên người những định nghĩa không phải của mình, và dần dần, chính ta cũng quên mất bản thể nguyên sơ – nơi từng có một trái tim không sợ hãi và một linh hồn không bị bóp nghẹt bởi kỳ vọng.
Khi đó, những nụ cười vô tư lự dần biến mất. Thay vào đó là toan tính, lo âu, những lời biện minh cho bản ngã và cả những vết chai trong cảm xúc. Ta được “hướng dẫn” để chấp nhận khổ đau như một phần tất yếu – để đổi lấy cái gọi là ổn định, là tự do trong khuôn khổ.
Nhưng thật ra… đó không phải là tự do.
Mà chỉ là một hình thức cam chịu được gói ghém khéo léo.
Tự do không nằm ở việc có thể đi bất cứ đâu, hay nói bất cứ điều gì ta thích.
Tự do – thực sự – là khi bạn vẫn còn giữ được khả năng cảm nhận chân thật.
Là khi bạn không cần sống theo những gì người khác áp lên, mà vẫn thấy đủ đầy.
Là khi bạn không cần cố gắng chứng minh điều gì cả – và vẫn thấy mình xứng đáng được sống trọn.
Có lẽ, trên đường lớn lên, chúng ta đã tự đánh cắp sự tự do của chính mình, để đổi lấy những điều mà xã hội nói rằng ta nên có. Nhưng rồi, đến cuối cùng – ta vẫn không thấy thỏa mãn. Vì điều cốt lõi nhất đã bị bỏ lại giữa những vội vàng.
Nếu bạn đang đọc đến đây – có lẽ một phần của bạn đã kịp tỉnh dậy.
Hãy dừng lại một chút. Hít một hơi sâu. Nhắm mắt và nhớ lại – cái cảm giác mà bạn từng có khi còn nhỏ: một buổi sáng có gió, tiếng chim, bầu trời cao và ánh nắng đầu ngày… không lo lắng, không lý do gì đặc biệt – chỉ thấy mình đang sống.
Sự tự do không ở đâu xa cả.
Nó chưa bao giờ rời khỏi bạn.
Chỉ là bạn đã lãng quên.
Cảm ơn bạn vì đã dành thời gian để nhớ lại điều này.
Và mong rằng, ngọn gió cũ ấy – một ngày không xa – sẽ lại tìm về trong lòng bạn.
Thái Hoà Linh Từ

