Các Quan Niệm Cố Hữu,  Hành Trình Bắt Đầu (Cơ Bản),  Niệm Kinh Chú,  Thế Giới Vô Hình

BẢN CHẤT CỦA “KINH-CHÚ” – CÁC MÊ LẦM LÀ?

I. Nguồn gốc thực sự của “Chú”

Chú đến từ các bản Kinh, đại diện cho cách vận hành Pháp của một vị Thầy nào đó. Ví như Bồ Tát Quán Âm với Kinh Phổ Môn – trong kinh này có chú của Thầy. Khi đọc chú, tức là đang hành pháp.

Dù có niệm trong đầu, đọc bằng miệng, hay đọc bằng mắt… thì vẫn đang phát ra một ý niệm (mật độ rung). Trong Không-thời gian, các niệm lực này dù mỏng vẫn tồn tại và dần được tích luỹ để đến nơi được gửi gắm và có sự phản hồi – dù ít hay nhiều.

Khi có hồi đáp, dù nhỏ, khiến người ta cảm thấy “linh ứng” – thì bản chất vẫn là đúng Nhân Quả: bạn gieo một niệm lành, kính ngưỡng một vị có bổn nguyện cứu độ chúng sanh, chứ không hề mời gọi một thực thể xấu xa nào.

Tuy Vũ trụ có phản hồi năng lượng, nhưng trong trường năng lượng của chúng ta vẫn chứa vô số nghiệp nhân bất thiện từ quá khứ. Do đó, có người cảm thấy được hỗ trợ – có người không. Vì diễn ra ở tầng vô hình nên dễ bị hiểu nhầm là “ăn may”, rồi quy kết là mê tín.

Nhưng không phải không được gì, hay tệ hơn, bị xuyên tạc bởi tư duy duy lý của người chưa “thông pháp” hay chưa từng trải qua – nên thiếu cái nhìn tổng quan.

II. Dây trói tâm?

Tâm là một chủ đề rất rộng. Khi chưa thanh lọc đủ, tâm đa phần dính với bản ngã xác thân. Tâm không sạch, thì bộ phát lúc tụng kinh/chú đã bị tiêu biến năng lượng – nên “lực phát yếu”, hồi đáp cũng yếu là điều dễ hiểu.

Pháp Tịnh độ, niệm Phật, Kinh, Chú… đều là Pháp Năng Lượng, nhưng là Pháp có điều kiện. Vì Pháp là phương tiện, công cụ, thì muốn dùng cho hiệu quả, phải nghiên cứu và hành trì đúng cách.

Người đời bây giờ lười tìm hiểu tận gốc, hay đánh giá bằng tư duy chưa đầy đủ – nên không chịu đọc xem Chú đó nằm trong Kinh gì. Nếu chịu đọc, sẽ thấy cấu trúc Pháp Năng Lượng trong kinh rất chi tiết, và phần quan trọng nhất là:

Pháp này được hành dựa trên việc THẤU HIỂU ĐẠO LỚN của Phật.

Vậy đạo của Đức Phật là gì? Hãy đọc Kinh đi, rồi hẵng đánh giá.

Kinh đã dạy rõ cách hành pháp cho người sơ cơ – để từ từ nâng căn cơ mà hội nhập. Tụng chú cũng như có một chiếc xe đạp (pháp phương tiện), đừng để nó leo lên vai rồi than khổ.

Muốn đi thì phải học cách sử dụng phương tiện, còn đi bộ cũng được. Nhưng đi bộ cũng phải học điều khiển, vì đôi chân cũng là một phương tiện.

Suy cho cùng, mọi hành trì đều đang mượn cái xác thân giả tạm này để vọc vạch – tìm hiểu – đúc rút giác ngộ cho linh hồn.

III. Đọc kinh bị nhập, tâm loạn

Như đã nói trên:
Không có đạo hạnh, không vận hành được pháp của Thầy.
Không rèn luyện thân tâm (thiền định), thì ma cảnh sẽ dẫn dắt, tự gây họa cho chính mình.

Tu hành là Công phu – Công đức – Trang nghiêm nội tại.

Có Phật, có Thánh, có Thần… thì cũng có Ma, có Quỷ, có Yêu. Các thực thể này vận hành theo tầng giới riêng, chúng phá khi người tu chuẩn bị lên tầng cao – đạo học gọi là thử thách Đạo Tâm.

Phật học gọi là Vô Minh dẫn dắt bởi Tà Kiến. Nếu:

  • Không phân định rõ
  • Không học hỏi
  • Không có nền tảng nghiệp lành
    → Thì rất dễ loạn trí, rồi đi truyền tà kiến, dụ dỗ người khác, lập “giáo phái” ngược với tinh thần Từ – Bi – Hỷ – Xả – Trí Tuệ – Rèn luyện Thân Tâm của Phật pháp.

Lúc ấy, dù có “ngậm chút ngọc” đi nữa… thì đoạ cũng chẳng có gì lạ.

IV. Sever cũ nát!?

Rất tiếc là nơi các Thầy ở vốn ngoài tầm tưởng tượng của chúng sanh, chứ không cưỡi ngựa cầm kiếm như phim.

Sự thị hiện qua hình ảnh xưa cũ là vì tâm thức chúng ta quen với hình ảnh đó, nên các Ngài mới tùy căn cơ mà hiện ra.

Còn nếu mở luân xa 6, xuất hồn đúng cách, được Thầy cho diện kiến – thì sẽ thấy khác lắm đấy.

Đừng trách rằng “sever cũ”, mà hãy trách rằng trải nghiệm mình còn hạn hẹp.
Cái này thì phải tự thực chứng, chứ không lý luận được.

V. Cơ chế mời gọi thực thể tầng thấp

Nhiều người chạm vào tầng năng lượng Astral rồi bị Vong, Quỷ, Yêu bám vào, mà không hiểu lý do.

Họ quên mất rằng, tụng đúng tần số mà vẫn gọi thực thể thấp, là do:

  • Sóng não (ý niệm) của người đó đang cộng hưởng với tham – sân – si
  • Tụng thì có, nhưng tầng rung cực thấp vẫn phát ra hàng sát-na

Chẳng cần tụng kinh chú, chỉ cần vào nơi rung thấp, làm việc xấu, thì đã cộng hưởng với các thực thể xấu rồi.

Tụng như mồi thuốc phiện – vì không hiểu pháp, không chịu nghiền ngẫm, tụng cho có – thực thể bám chưa kịp rời đã được bồi đắp rung động xấu liên tục, nên nghiện thật, không tụng là loạn liền.

VI. Chú thật – chú giả?

Dù đọc bằng miệng hay tâm, vẫn là mật độ sóng rung ý niệm.

Nội lực mạnh thì khỏi cần chú vẫn yên.
gốc là Tâm – thanh lọc Tâm thì cảnh chuyển, linh hồn hòa vào dòng Vũ Trụ.

Nhưng… nếu ai cũng tu đúng, tâm sáng, định mạnh, trí tuệ đầy đủ… thì cần gì Tịnh độ nữa?
→ Vì có gì là BẤT TỊNH đâu để còn cần ĐỘ?

Nhưng nhìn ra xã hội hiện nay, bạn sẽ thấy:

  • Mạt pháp
  • Người mê loạn nhiều
  • Người đủ căn duyên tu đúng rất ít

Vậy nên Kinh – Chú vẫn là phương tiện cần thiết, giúp ổn định năng lượng – tích đức – mở đường học pháp.

VII. Các Chú, Hồng danh và điều kiện sử dụng

Các chú như:

  • Nam mô A Di Đà Phật
  • Om Mani Padme Hum
  • Đại Bi Chú, Lăng Nghiêm Chú…

→ Đều có Uy lực, nhưng dựa vào định tâm – từ bi – thanh lọc tâm – buông bỏ tham sân si mà linh ứng khác nhau.

Hiệu quả của tụng chú không phải ăn may, mà là:

  • Nâng tần năng lượng
  • Giảm rào cản
  • Tăng cơ hội học pháp

Kinh Chuyển Luân đã nói rõ:

Người tu phải lập Bổn Nguyện. Mục tiêu không phải để cầu an, mà là để giải thoát – đạt Chánh Đẳng Chánh Giác.

Pháp chỉ là phương tiện, không bao giờ thay được Giác Ngộ.
Tụng chú tạo năng lượng, tạo phước phần – giúp giảm nghiệp lực để có cơ hội học hành và tu tập sâu hơn.

VIII. Tứ Phủ – bị hiểu sai thành “đòi nợ”

Đáng tiếc là nhiều người xếp Tứ Phủ và Âm binh vào chung một hàng, rồi phỉ báng – chụp mũ – chẳng khác gì phá luôn một hệ thống tín ngưỡng có công bảo hộ quốc thổ và linh giới.

Thôi, nghiệp ai nấy gánh. Ai đủ duyên thì tự sẽ thấy.

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Được bỏ phiếu nhiều nhất
Mới nhất Cũ nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x