
Con Người và Thần Phật – Hiểu Sao Cho Tốt?!
Khi chúng ta học đạo, cần nhớ mình đang ở vị trí nào
1. Chúng ta là học sinh trong ngôi trường Trái Đất
Ở cõi dương trần, chúng ta luôn nhận được rất nhiều sự hỗ trợ: từ cha mẹ, bạn bè, đồng chúng; từ thiên nhiên, môi trường, khoáng vật; từ Trái Đất, vũ trụ, thậm chí cả những nền văn minh vô hình đang âm thầm nâng đỡ. Tại sao ta được giúp nhiều như vậy? Vì thật ra, ta chỉ là… học sinh. Học sinh của tạo hóa. Là lớp trồi còn non nớt đang được ươm mầm để trưởng thành.
Tạo hóa cho ta thời gian, thân xác, hoàn cảnh sống – để học. Học về tự nhiên, học về nhân quả, về âm dương, về vạn pháp. Học để tự chứng. Chúng ta là những đứa trẻ – chưa đủ vững, chưa đủ thấy. Nên mới cần được bảo vệ, cần có người hướng dẫn.
2. Nhiệm vụ của học sinh là học, không phải kiếm tiền
Nhiều người cứ nghĩ nhiệm vụ của mình là làm ra tiền, là phải “trả bài” cho xã hội thật sớm. Nhưng một đứa học sinh, nếu chưa đủ hiểu biết, mà đã lao vào đời – chỉ càng rối.
Ngày trước, khi còn học ở Anh, bố tôi từng nói một câu mà sau này tôi mới thật sự thấm:
“Bố mẹ còn khỏe, con nên tận dụng thời gian và tiềm lực để có sự bảo vệ tốt cho cuộc đời mình. Hãy tập trung học hành cho đàng hoàng. Kiếm tiền là chuyện cả đời, kết hợp được thì tốt, không thì cũng không sao cả.”
Khi ấy, tôi chỉ “ừ” cho qua chuyện. Rồi vẫn cắm đầu vào làm thêm, cố chứng minh mình có giá trị. Cuối cùng thì vẫn tốt nghiệp, nhưng khá vật lộn. May là không sa đà như một số bạn bè – có người chẳng về được, có người phải mua bằng.
Sau này tu hành, tôi mới thấy tiếc: lẽ ra có thể học sâu hơn, hiểu rộng hơn. Nhưng vì mải chạy theo tiền bạc và áp lực xã hội, nên nhiều cơ hội trưởng thành bị bỏ lỡ.
3. Thần Thánh Tiên Phật – Người Thầy kiên nhẫn của nhân loại
Các Thầy, các vị Thần Thánh, Tiên Phật – họ cũng giống như những người Thầy lớn đang dìu dắt từng lớp học trò nhỏ. Vậy mà nhiều người, mới thông một vài pháp, đã nghĩ mình “tự thân” rồi. Họ đòi hỏi Thầy phải trao đổi, phải đáp lễ. Họ cho rằng cần hiến cúng, cần điều kiện, cần “giao dịch”.
Nhưng xin nhớ: đừng lấy tâm vọng động của phàm phu để đối đãi với tâm Thần Thánh. Người làm cha, làm Thầy, chỉ mong học trò trưởng thành – chứ không cần báo đáp, không cần ồn ào lễ nghi. Miễn là con học tốt, thành người, sống đạo. Cho nên, nếu ta hiểu được vai trò của mình – là học sinh – thì hãy học cho tốt. Đó đã là báo ân rồi.
4. Sống sao cho trọn một kiếp học
Một kiếp sống là một lần đi học. Nếu có người hỗ trợ, cứ đón nhận – vì không phải ai cũng được như vậy. Đó là phần âm đức mà ta từng gieo. Nếu có hoàn cảnh thuận lợi, hãy tận dụng – vì có những người cũng muốn mà không được. Nếu được giao bài khó, hãy cảm ơn – vì bài dễ không giúp ta trưởng thành.
Và nếu đã đi học – thì tập trung mà học. Đừng để vọng tưởng và ảo tưởng kéo mình trôi khỏi lớp học. Kẻo lại phải học lại – mà lần sau, bài sẽ khó hơn nhiều.
Chúc cả nhà luôn sáng suốt và tinh tấn.
Thái Hòa Linh Từ

