
Định Mãi Mà Không Được?!
Khi tâm loạn, hành giả nên làm gì?
1. Trải nghiệm thật của một lần nhập định thất bại
Có một hôm, tôi đang rất mong muốn được an trú vào trạng thái định. Tâm đang loạn, nên càng muốn yên hơn. Tôi thỉnh các Thầy hỗ trợ.
Lạ thay, chỉ thấy ánh sáng mờ mờ trên tầng trên – không có một sự “í ới” nào rõ ràng như mọi khi. Tôi vẫn giữ vững nỗ lực: tập trung, thả lỏng, điều hòa hơi thở. Nhưng xung quanh thì… chẳng hợp tác.
Phòng họp hôm ấy khá đông người. Tiếng bàn tán rì rầm. Nhạc nền từ ai đó bật lên, vang cả không gian. Một lúc sau, tiếng ấy dịu lại. Nhưng rồi… lại xuất hiện tiếng quạt “zzz”, và cả tiếng đập sắt vọng từ vài tòa nhà kế bên.
Mọi thứ cứ “to dần đều” trong đầu tôi, dù khoảng cách không hề gần.
2. Câu hỏi từ các Thầy và lời nhắc sâu sắc
Khi tôi đang cố trấn tâm, thì các Thầy lên tiếng:
“Tâm con để đâu thế?”
Tôi thành thật đáp:
“Tâm con để nơi tiếng quạt, nơi tiếng búa của thợ đập sắt…”
Các Thầy không trách. Chỉ nhẹ nhàng nói:
“Vậy con lấy gì để định?”
Câu hỏi ấy như một chiếc gương. Soi thẳng vào cái tâm đang bị lôi kéo bởi ngoại cảnh – vốn dĩ là điều tôi biết, nhưng vẫn quên.
3. Tâm bị cuốn trôi – không thể định
Tôi nhận ra: mình đang để tâm mình bị cuốn theo cảnh. Mắt thấy, tai nghe, rồi tâm chạy theo, không trở về với thân.
Khi tâm không ở nơi thân – làm sao mà định được?
Không thể nhiếp tâm thì cũng không thể an trú.
Mà không an trú, thì chỉ có rối loạn, bực dọc, thất vọng thêm.
Chính trong lúc đó, tôi mới chợt nhận ra:
- Mình đang dính vào cảm xúc của người khác.
- Mình đang cố gắng “đồng cảm”, nhưng vô tình bị cuốn vào hoàn cảnh của họ.
- Mong muốn được yên tĩnh – hóa ra lại là một dạng chấp.
- Sự quan tâm thái quá có thể trở thành dính mắc, và từ đó sinh ra sân hận, mỏi mệt.
4. Bài học: Quay về với thân tâm mình
Các Thầy không cần quát nạt.
Chỉ một câu hỏi đúng lúc đã khiến tôi tự nhìn lại.
Tôi hiểu ra rằng:
- Khi thấy người khác đang “ồn ào”, ta nên quay lại soi xem chính mình đang “ồn” ở đâu.
- Khi thấy cảnh náo động, hãy hỏi: tâm mình đã vắng lặng chưa?
- Mỗi lần không định được – không phải do cảnh, mà là do chính mình bị kéo đi.
Việc của họ là của họ.
Bài học của họ – họ phải tự nhận ra.
Chúng ta không thể thay họ “định” được.
5. Buông xả để thanh lọc
Sau khi nhận ra điều ấy, tôi thầm cảm ơn các Thầy.
Tôi hoan hỷ buông xuống – không chỉ là tiếng ồn, mà cả ý muốn kiểm soát tình huống.
Tôi thanh lọc lại năng lượng trong thân.
Quan sát chủng tử nghiệp mình từng gieo – có thể vô tình – mà hôm nay vừa chớm “trổ quả” trong một trải nghiệm không dễ chịu.
Và tôi học được:
Mỗi sự kiện bên ngoài đều có thể là gương phản chiếu trạng thái bên trong.
Chúc các bạn đang tu tập có thể tinh tấn hơn mỗi ngày.
Đừng nản khi thấy mình “không định được”.
Chỉ cần quay lại – từng hơi thở, từng bước chân – là ta lại đang đi đúng đường.
Thái Hoà Linh Từ

