
Khi Bạn Muốn … Một Điều Gì Đó?
Muốn cho đi thật nhiều – phải đủ đầy trước đã.
Nghe thì đơn giản, nhưng sống được câu này… không dễ. Người ta hay nhắc nhau rằng: “Hãy yêu thương chính mình trước khi yêu thương người khác.” Câu đó đúng. Nhưng khi áp dụng vào đời sống thật, đôi khi lại thấy có gì đó không khớp. Không sai ở bản chất, mà sai ở cảm giác. Cứ như thể ta hiểu được mặt lý trí, nhưng lại không sống được bằng thân tâm.
Nhiều người muốn chăm sóc cả thế giới, nhưng lại bỏ đói chính mình. Nhiều người có lòng thương vô cùng rộng, nhưng lại không có nổi sự bình an trong tim. Không phải vì họ không biết cách yêu thương – mà vì họ quên mất rằng: muốn cho đi điều gì đó thật sự – mình phải có điều đó trước.
Tiền bạc cũng vậy. Nó không tự sinh ra vì bạn tốt bụng hay chăm chỉ hơn người khác. Nó đến khi bạn hiểu rằng: tiền không phải là đích đến – mà là dòng chảy. Một dòng chảy chỉ vận hành khi bạn biết đón nhận và cũng biết mở ra. Nó luân chuyển từ người này sang người khác, và rồi – bằng cách nào đó – lại quay về với bạn. Không vì nhân quả đạo đức gì to tát, mà vì nó là quy luật vận hành của trao đổi – của vũ trụ.
Muốn dòng chảy ấy mở rộng – bạn phải dám đầu tư. Không chỉ đầu tư tiền, mà cả thời gian, tâm lực, và lòng tin. Mà muốn dám đầu tư, thì bạn phải hiểu mình đang gieo trồng cho điều gì. Gieo đúng thì đợi được. Gieo sai thì học lại. Nhưng nhất định phải gieo.
Vậy điều gì khiến người ta không dám gieo? Là sợ. Sợ mất. Sợ bị thiệt. Sợ mình cho đi rồi không được đáp lại. Sợ thiếu thốn không đủ lo cho mình. Và thế là ta co lại, giữ khư khư mọi thứ – kể cả tình cảm, hiểu biết, và cả những điều mình thật ra có thừa. Nhưng nghịch lý là: càng giữ thì nó càng bí. Càng sợ mất thì càng khó nhận lại điều gì mới. Giống như một dòng sông mà bị ngăn lại – nước cũng không còn trong lành nữa.
Vũ trụ không thích sự co rút. Nó vận hành bằng lưu thông. Bằng vòng tròn. Bằng trao và nhận. Muốn được nhận – thì phải biết trao. Mà trao thì phải có. Vậy nên… quay lại từ đầu: muốn cho đi thật nhiều – phải đủ đầy trước đã.
Nếu hôm nay bạn đang thấy đời mình bí bách, mọi thứ đứng yên và dòng tiền hay dòng cảm xúc đều không thông… hãy xem lại: bạn đang cố giữ gì quá chặt? Đôi khi, chỉ cần buông một chút – là đủ để gió vào. Đủ để dòng chảy bắt đầu trở lại. Không cần lý do gì cao siêu. Chỉ cần một khoảng trống nhỏ trong lòng.
Thái Hoà Linh Từ

