Hành Trình Bắt Đầu (Cơ Bản),  Hành Trình Về Nguồn

“Khi mọi cái tôi cúi đầu, bản thể nguyên sơ trong bạn lặng lẽ cất tiếng – không cần lời.”

Khi tất cả “cái tôi” cúi đầu – chính bạn bắt đầu sống lại

Có một câu chuyện mà có lẽ ai trong chúng ta cũng đang sống giữa nó, dù vô tình hay hữu ý. Một câu chuyện không bắt đầu bằng tiếng gió, mà bằng tiếng vọng từ trong tâm.

Ngày nọ, giữa muôn ngàn khuôn mặt đang cười nói, tôi chợt hỏi:

“Đâu mới là khuôn mặt thật của mình?”
Và giữa trăm ngàn cái “tôi” đang gào thét trong tâm trí – cái tôi đầy lý lẽ, cái tôi hay tổn thương, cái tôi tự hào, cái tôi luôn phải chiến thắng – tôi thầm thì:
“Vậy tôi thực sự là ai?”


I. Một gương mặt không còn nguyên vẹn bởi những nét vẽ mượn từ người khác

Khuôn mặt tôi từng rất thật.
Nhưng theo năm tháng, nó bị vẽ lên bởi những cơn mưa của lời phán xét, những trận cuồng phong của kỳ vọng và nỗi sợ.

Khi thế gian buồn, khuôn mặt tôi cũng lặng im.
Khi thế gian giận dữ, ánh mắt tôi cũng đượm vẻ căng thẳng.
Khi thế gian đòi hỏi sự hoàn hảo, tôi cười – dù bên trong là một bầu trời đầy mây đen.

Tôi từng nghĩ đó là mình. Nhưng hóa ra, tôi chỉ đang phản chiếu thế gian như một chiếc gương biết buồn vui – chứ chưa bao giờ thực sự là mình.


II. Giữa bao hỗn loạn trong tâm, khoảng lặng lại là điều ít ai dám quay về

Trong tâm trí, luôn là một chiến trường.
Niềm vui thì thì thầm: “Hãy vui lên, vì cuộc sống là một món quà.”
Nỗi buồn chen vào: “Nhưng ngươi đã mất quá nhiều thứ.”
Tham vọng bảo: “Ngươi cần hơn thế này.”
Lương tri lại nhắc: “Hãy chậm lại.”

Họ tranh nhau nói.
Tôi ngồi đó, giữa trận chiến của hàng trăm tiếng nói, tưởng mình là chủ nhân – nhưng thật ra chỉ là một người nghe bị chi phối.

Kỳ lạ thay, tôi không đủ tin để trao quyền cho một giọng nói nào, nhưng lại cũng chẳng đủ can đảm để buông bỏ tất cả. Tôi sợ, sợ rằng nếu buông, tôi sẽ chẳng còn là ai cả.

Vậy tôi chờ gì? Một cú hích từ bên ngoài? Một cơn biến động đủ lớn để mọi lớp mặt nạ rơi xuống?


III. Khi tất cả “cái tôi” cúi đầu – chính bạn bắt đầu sống lại

Một ngày kia, sau nhiều mất mát, nhiều hoang mang, tôi bỗng ngồi xuống – không phải để tìm câu trả lời, mà chỉ để không chạy nữa.

Tôi không còn sức để giữ mọi cái tôi đứng vững.
Tôi không còn lý do để cười cho người khác vui, hay cau mày cho vừa lòng thế gian.
Tôi chỉ… ngồi đó. Và im lặng.

Kỳ diệu thay, trong giây phút ấy – khi mọi cái tôi cúi đầu, một sự hiện diện khác bắt đầu tỏa sáng.
Không ồn ào, không tranh đấu, không cần giới thiệu.
Khi ấy, bản thể nguyên sơ cất tiếng – không cần lời.

Không phải “tôi của thế gian”, mà là Tôi vốn có – vượt lên trên mọi vai diễn, mọi cảm xúc, mọi hình tướng.

“Bạn không cần trở thành ai cả.
Bạn chỉ cần buông ra mọi thứ bạn không phải là.”
— Mooji


IV. Xin chào bạn – người từng đánh mất chính mình giữa muôn trùng vai diễn

Nếu bạn từng mệt mỏi vì phải là ai đó.
Nếu bạn từng hoang mang giữa trăm tiếng nói trong đầu.
Nếu bạn đang chờ một điều gì đó đủ lớn để bạn trở về chính mình.

Thì bạn không cô đơn.

Bên trong bạn, có một bản thể chưa từng sinh ra, chưa từng chết đi, chưa từng bị làm vấy bẩn bởi cuộc đời.
Chỉ là bạn quên mất nó.
Chỉ là bạn còn bận nghe những giọng nói ngoài kia.

Đã đến lúc trở về.
Đã đến lúc chính bạn – không lớp vỏ, không vai diễn – bắt đầu sống lại.

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Được bỏ phiếu nhiều nhất
Mới nhất Cũ nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x