Chuyển Hóa Bản Thân,  Hành Trình Về Nguồn

KHI TÍNH NỮ NGỦ QUÊN – VÀ NGƯỜI PHỤ NỮ QUÊN MẤT MÌNH LÀ AI

một điều rất lạ đang xảy ra âm thầm trong cuộc sống hiện đại: ngày càng nhiều người phụ nữ thành công, giỏi giang, tự chủ – nhưng lại cảm thấy trống rỗng, lạc lõng và thiếu kết nối sâu sắc với chính mình.

Họ làm tròn nhiều vai: là mẹ, là người yêu, là lãnh đạo, là người chăm lo mọi việc.

Nhưng khi đối diện với chính bản thân trong im lặng, lại không biết mình thực sự là ai. Đó không phải là sự kiệt sức đơn thuần – mà là một nỗi rạn vỡ sâu sắc hơn: sự lãng quên tính nữ bên trong chính mình.

Tính nữ không phải là một đặc điểm sinh học hay giới tính, mà là một chiều năng lượng, một trạng thái sống. Nó là sự mềm mại, là khả năng đón nhận, là trực giác sâu thẳm, là nghệ thuật nuôi dưỡng từ bên trong.

Tính nữ là sự thấu cảm không cần lời, là trí tuệ không ồn ào, là sự hiện diện chữa lành chỉ bằng ánh nhìn. Tính nữ là nguồn cảm hứng cho tình yêu thương – không vì cố gắng yêu thương, mà vì tính nữ chính là sự yêu thương trọn vẹn.

Một người phụ nữ sống trong tính nữ của mình có thể khiến người khác cảm thấy được an ủi chỉ qua sự có mặt của cô ấy. Nhưng đáng buồn, rất nhiều người đã mất kết nối với điều đó từ khi còn rất nhỏ – khi họ chưa đủ ngôn ngữ để gọi tên, và cũng chưa đủ khả năng tự bảo vệ mình khỏi những khuôn mẫu khắc nghiệt.

Từ thời thơ ấu, phần lớn các bé gái đã được dạy rằng: làm người ngoan là không được nổi loạn, không được bướng, không được buồn, không được giận, không được bày tỏ quá nhiều cảm xúc.

Những cơn giận bị dập tắt, những giọt nước mắt bị buộc phải nuốt vào, và dần dần, cô bé đó học cách chôn sâu mọi thứ thuộc về bản chất tự nhiên của mình.

Tệ hơn nữa, nhiều người đã lớn lên trong môi trường thiếu an toàn, nơi cảm xúc bị xem là yếu đuối, nơi sự dịu dàng không được công nhận, nơi trực giác bị gạt bỏ như một điều vớ vẩn.

Rất sớm, họ học cách tách mình ra khỏi cơ thể, rời khỏi cảm nhận, và sống bằng những lề lối bên ngoài áp đặt vào. Đó là lúc tính nữ bắt đầu ngủ quên – không phải vì cô ấy không đủ mạnh, mà vì cô ấy nghĩ rằng điều đó được phép tồn tại.

Thế giới ngày nay tôn vinh logic, tốc độ, hiệu quả – vốn là đặc tính của năng lượng nam tính. Trong khi đó, tính nữ là sự tròn đầy, là chu kỳ, là lắng nghe ,là sự chăm sóc dịu dàng, là tình yêu thương tự nhiên lan tỏa như hương hoa buổi sớm.

Xã hội không có không gian cho những nhịp điệu ấy. Những người phụ nữ, vì muốn tồn tại và chứng tỏ, buộc phải gồng lên, trở nên cứng rắn, lý trí, thậm chí đóng vai “người đàn ông trong chính cuộc đời mình”.

Nhưng cái giá phải trả là sự khô cạn bên trong – là cảm giác không còn biết thế nào là tình yêu vô điều kiện, là không còn thấy mình “đủ can đảm” mềm mại trong một thế giới sắc cạnh.

Việc đánh mất tính nữ không phải là một lỗi lầm, mà là một vết thương tập thể – di truyền qua nhiều thế hệ phụ nữ chưa từng được phép sống thật.

Những người mẹ buộc phải mạnh mẽ, những người bà phải nhẫn nhịn, những dòng năng lượng tổ tiên bị gián đoạn khỏi năng lượng nguyên sơ của người nữ – tất cả đang sống qua chúng ta, chờ được lắng nghe và chữa lành.

Và chính chúng ta – những người phụ nữ của hôm nay – là mắt xích có thể tái kết nối lại dòng chảy ấy, bằng cách quay về với bản thân mình.

Thật may mắn, chúng ta được sinh ra trên mảnh đất nơi Đạo Mẫu – tín ngưỡng tôn vinh người Mẹ, người Nữ – là quốc đạo.

Trong khi nhiều nơi trên thế giới đặt vị trí thống trị tối cao vào hình ảnh người Cha – với cấu trúc hệ thống, quyền lực và lý trí – thì Việt Nam có một truyền thống tâm linh sâu sắc, nơi người Nữ được xem là cội nguồn sinh dưỡng của vũ trụ.

Tứ Phủ, Tam Tòa Thánh Mẫu, các nghi lễ thờ Mẹ Trời, Mẹ Đất, Mẹ Nước, Mẹ Rừng… không chỉ là tín ngưỡng – mà là tiếng vọng linh thiêng từ linh hồn tập thể, nhắc nhở rằng: tính nữ chưa bao giờ mất đi. Nó vẫn đang hiện diện – như một dòng sông ngầm – chờ được khai mở trong từng người phụ nữ hiện đại hôm nay.

Quay về không phải là làm điều gì to tát. Đó có thể là một buổi tối không cầm điện thoại, để im lặng mà nghe lại hơi thở của mình.

Là một lần dám khóc khi tổn thương, không cố tỏ ra ổn. Là một buổi sáng chạm tay lên tim mình và hỏi: hôm nay, mình thực sự cần gì?

Là một lần dám chọn điều khiến mình rung động thay vì điều người khác trông đợi.

Là sự buông bỏ vai diễn “cô gái hoàn hảo”, để trở thành một người phụ nữ thật sự – sống động, mong manh, đầy sức sống và không cần xin lỗi vì điều đó.

Khi tính nữ được đánh thức, không phải chỉ một người được chữa lành – mà là cả một dòng chảy vô hình bắt đầu tuôn chảy trở lại. Cô ấy không cần cố gắng để yêu thương, vì tình yêu đã tự nở ra từ sự hiện diện của cô ấy.

Cô ấy không cần phải mạnh mẽ để được công nhận, vì sự tĩnh tại bên trong đã là sức mạnh.

Cô ấy không cần cố thể hiện nhiều để truyền cảm hứng, vì chính cách cô ấy sống đã là ngọn lửa ấm cho người khác.

Và từ nơi đó, cô ấy không còn thấy mình đơn độc, vì cuối cùng – cô ấy đã trở về với người bạn cũ nhất, thân thiết nhất, mà cô đã bỏ quên từ rất lâu – chính là bản thân mình.

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Được bỏ phiếu nhiều nhất
Mới nhất Cũ nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x