
SỨC MẠNH – LỜI YÊU THƯƠNG CHÂN THÀNH
Nhiều người từng hỏi tôi rằng: “Làm sao để tốt hơn?”, hoặc: “Phải tu hành ra sao để tinh tấn hơn?”
Câu hỏi thì khác nhau, nhưng thực ra đều xoay quanh một điều: Tìm đường đi cho chính mình.
Nhưng chúng sanh mỗi người một căn cơ, mỗi người một vết thương và một kiểu khát vọng. Nên thực lòng mà nói, tôi không có một câu trả lời nào có thể áp dụng cho tất cả. Không có phương pháp chung nào khiến mọi người đều thấy “đúng” trong mọi hoàn cảnh, mọi thời điểm.
Chỉ có một điều – giản dị đến bất ngờ – mà tôi luôn tin là ai cũng có thể thực hành:
Hãy tập nói những lời yêu thương chân thành, chân thực.
Nghe thì dễ, nhưng để sống được với điều đó, thực sự là một cảnh giới rất gần với sự giác ngộ.
Nói thật lòng là điều không dễ. Ta có thể nói một đôi câu – nhưng để duy trì điều đó lâu dài, giữa đời sống bộn bề và những va chạm, là chuyện rất khác.
Bởi vì ta sợ. Sợ ánh mắt người khác. Sợ bị hiểu lầm. Sợ bị phán xét. Và đôi khi, chính ta cũng không rõ liệu điều mình nói ra có được đón nhận không.
Ta không thể nói lời yêu thương – khi chính ta còn chưa học được cách yêu thương chính mình.
Mà để yêu thương mình thật sự, ta phải can đảm đối diện với nỗi đau. Phải dám nhìn vào những chỗ từng đổ vỡ, những phần mình không muốn thấy nhất.
Sự thành thật là một loại dũng khí. Không phải với ai khác – mà với chính bản thân ta.
Vì thế mà nói dối lại dễ. Dối người, dối mình. Nó là cơ chế tự vệ rất bản năng – nhất là với những ai đang mang trong mình quá nhiều tổn thương chưa được chữa lành.
Ta mặc vào những phản ứng lệch lạc – như một lớp áo để không ai thấy vết thương. Nhưng đó cũng là lúc bản ngã lên tiếng mạnh nhất: muốn né tránh, muốn khẳng định, muốn kiểm soát mọi thứ… ngoại trừ chính sự mong manh thật sự bên trong.
Nhưng cũng không sao. Ai rồi cũng có tiến trình của riêng mình. Bài học chưa học xong hôm nay – thì đời sau, hoặc một giai đoạn khác trong chính kiếp này – ta sẽ học lại.
Chỉ là… tại sao phải trì hoãn? Nếu như ta có thể bắt đầu ngay từ bây giờ?
Dẫu đời có gian nan, dẫu mọi thứ chưa trọn vẹn, hãy cứ mỉm cười.
Dù bạn không gặp nhiều may mắn, dù “vị diện” bạn đang sống có khắc nghiệt đến đâu, thì vẫn có một điều không thay đổi:
Chỉ có bạn mới chịu trách nhiệm về chính cuộc đời mình.
Không ai khác có thể sống thay bạn, tu thay bạn, yêu thương và chữa lành thay bạn.
Tất cả những gì bạn cần, bạn đều đang mang theo bên trong.
Chỉ là cần thời gian để mở lại. Cần lòng tin để nhìn ra. Và cần một chút kiên nhẫn – để chờ hoa nở từ chính những vết thương ấy.
Rồi một ngày, bạn sẽ lại thấy mình hoàn hảo – theo một cách rất riêng, giống như thuở đầu tiên bạn đặt chân đến Trái Đất này: thuần khiết, trong lành và sáng rỡ.
Không phải để trở thành ai đó vĩ đại.
Mà là trở về chính bạn – nguyên vẹn, tinh khôi và tỉnh thức.
✨ Đó là hành trình trở về nguồn.
Một hành trình không ai thay thế được.
Và cũng là nơi mà bạn… đã luôn thuộc về.
Thái Hoà Linh Từ

